Khuôn mặt hắn vẫn dịu dàng ấm áp như vậy, như ánh trăng trên bầu trời, chiếu ánh sáng rực rỡ vào trong mắt người, liền làm cho người ta cảm thấy yên ổn. Ánh mắt của hắn ẩn trong đen tối, không thể thấy rõ, đèn dưới mái hiên tỏa xuống trên người hắn đánh ra ban bác ánh sáng.
"Đẹp đến thế sao?" Vân Dịch liếc nhìn theo ánh mắt của nàng.
Lý Doãn Ninh muốn nói tiếng lòng mình, Trịnh Dịch đẹp hơn hắn gấp nghìn, gấp vạn lần, nhân phẩm càng là vượt qua hắn vạn dặm.
Nàng cắn răng, cũng không nói gì, đờ đẫn đi thẳng về phía trước.
Hắn nhất định rất vui vẻ, ở trước mặt Trịnh Dịch cố ý thân mật cùng nàng, đẩy đôi hôn phu hôn thê vào tình huống khó xử và nhục nhã.
Có lẽ, ánh mắt vẫn còn đắc ý dò xét phản ứng của nàng cùng Trịnh Dịch, hưởng thụ khoái ý cướp thê tử của người khác.
Một bước, hai bước, ba bước...
Lý Doãn Ninh cúi đầu đến gần cửa cung, không nhìn về phía Trịnh Dịch, nàng sợ bản thân nhịn không được, bổ nhào vào trong lòng ngực của hắn, giống như trước bị thương, uất ức, tìm kiếm sự an ủi của hắn.
Ánh sáng đường lớn, nàng muốn, nhưng nàng không thể, chỉ có đi theo bước chân Vân Dịch, từng bước một bước về phía vực sâu đen không thấy đáy.
"Vân thế tử."
Lúc bước vào cửa cung, sau lưng truyền đến một thanh âm ôn hòa rất quen.
Trái tim Lý Doãn Ninh mãnh liệt nhảy dựng, sắp nhảy ra khỏi lòng ngực.
Vân Dịch dừng bước, chậm rãi quay đầu lại, băn khoăn một hồi trước mặt Lý Doãn Ninh, mở miệng nói: "Trịnh công tử, chuyện gì?"
Trịnh Dịch đi về phía trước hai bước, đứng ở bên cửa cung, chào qua, "Trịnh mỗ muốn nói chút ít việc riêng cùng Lý cô nương, kính xin thế tử giúp đỡ."
Vân Dịch trầm ngâm một lát, nhìn về phía Doãn Ninh đang khẩn trương, "Ngươi muốn nói chuyện cùng hắn sao?"
Lý Doãn Ninh nhìn Vân Dịch, đáy mắt hắn bình tĩnh, ngữ khí bình thản không có sóng, giống như thực sự hỏi thăm ý kiến của nàng.
Nhưng lời nói và việc làm lãnh khốc trên xe ngựa của hắn, bộ dạng không giống như thích nàng tiếp xúc nhiều với Trịnh Dịch. Ít nhất đừng ở trước mắt hắn.
Lý Doãn Ninh suy tư nên cự tuyệt như thế nào, trở lại vừa chạm vào đến ánh mắt khẩn cầu của Trịnh Dịch, trái tim nàng mềm nhũn, bỗng thốt lên: "Tạ thế tử."
Cái này chính là đã đáp ứng.
Vân Dịch nhẹ mỉm cười, rồi không dễ dàng thả người, sau một hồi dạo bước đến trước mặt nàng, nhấc ngang ngón giữa đặt ở dưới mũi, giống như dư vị, giống như hít sâu thấp giọng nói: "Mùi dâm lúc cao trào có chút nặng, nàng nhớ kẹp chặt chân, đừng cho hắn ngửi thấy."
Mặt Lý Doãn Ninh thoáng chốc trở nên trắng bệch, từng điểm kiều mị bị tình dục thúc lên lúc trước, không còn sót lại chút gì.
Vân Dịch ung dung đi xa, Vân Nhị khó hiểu: "Công tử, vì sao người..."
Bên đường một con chim hoàng oanh nghe thấy động tĩnh, vỗ cánh phút chốc bay lên từ trong cành hoa, thân thể nhỏ gầy bay thẳng đến tầng mây đen trăng sáng.
Vân Dịch đứng im lặng hồi lâu, giơ tay áo dựng lên tư thế bắn tên, không đếm xỉa tới lại nhất định phải có, "Dưỡng chim không vội nhất thời, dù sao cũng phải khiến nó va phải vách tường, mới bằng lòng thu hồi móng vuốt, ngoan ngoãn nghe lời."
Bên này, mấy câu ngắn ngủn, Lý Doãn Ninh như bị Vân Dịch tạt vào người một gáo nước lạnh, từ thân thể lạnh đến trái tim, đối mặt cuộc hẹn với Trịnh Dịch, sự mừng thầm che giấu trong lòng lộ ra, biến mất không dấu vết.
Nàng dẫn Trịnh Dịch đi tới một cái đình đá gần đó, lúc đi đường vẫn cố gắng duy trì một khoảng cách, sợ hắn ngửi thấy được mùi vị không nên có.
"Công chúa" Trịnh Dịch nhẹ giọng gọi dưới bậc thềm.
Lý Doãn Ninh đứng ở bên cạnh đình, ánh trăng tối tăm mờ mịt trên trời, chỉ cảm thấy cuộc đời của mình cũng đã bị lồng lên một tầng che lấp.
Nàng thở dài một hơi: "Triều Trần mất rồi, ta không còn là công chúa nữa, gọi ta Doãn Ninh đi."
"Doãn Ninh..." Trịnh Dịch chậm rãi kêu tên nàng, trầm mặc thật lâu mới ngập ngừng hỏi, "Nghe nói nàng đang ở Vân gia... Làm tỳ nữ, có khỏe không?"
Ngoại trừ thể xác và tinh thần bị tổn thương, mọi chuyện khác vẫn tốt. Lý Doãn Ninh há to miệng, nhìn bả vai cao ngất rộng lớn của Trịnh Dịch, giống như cây tùng cây bách cứng cỏi trầm ổn, nàng suy nghĩ bao nhiêu muốn thổ lộ tình hình thực tế của mình cho hắn, năn nỉ hắn mang nàng về nhà.
Vừa nghĩ tới quyền thế Vân Dịch như mây đen che trăng, nàng rút lui, lời nói quanh quẩn nơi trái tim đến bên miệng sửa lại: "Rất tốt... Có ăn có uống có thể sống..."
Còn chưa dứt lời, che miệng lại, nước mắt như chuỗi ngọc đứt gãy "Tí tách" rơi trên mặt đất.
"Doãn Ninh!" Trịnh Dịch bước lên một bậc, giữ bờ vai của nàng.
"Khục khục!"
Cách hơn mười bước truyền đến tiếng tỳ nữ vang dội nhắc nhở, Vân Dịch đương nhiên sẽ không để cho một mình nàng gặp riêng Trịnh Dịch, Lý Doãn Ninh vội vàng đẩy hai tay Trịnh Dịch ra.
Nàng lau nước mắt, "Đêm thu gió quá lớn, thổi vào mắt ta đau..."
Trịnh Dịch nhìn tiểu công chúa dường như lớn lên trong vòng một đêm, trong lòng đã áy náy, lại hối hận. Suy tư liên hồi, hắn giải thích nói: "Ngày cung biến ấy, ta xin phụ thân phái hộ vệ Trịnh gia tới trông coi ngoài điện nàng, nhưng... Thực xin lỗi, Doãn Ninh..."
"Chuyện không liên quan đến chàng." Lý Doãn Ninh lắc đầu, quân phản bội đánh đến, hoàng huynh đều đầu hàng, huống chi mấy hộ vệ Trịnh gia. Nàng không muốn nhắc lại ác mộng ngày ấy, "Đều đã qua..."
Trịnh Dịch siết chặt lòng bàn tay, tựa hồ bên trong còn lưu lại hơi ấm da thịt trắng nõn của nàng. Hồi lâu buông ra, hắn hạ quyết tâm: "Doãn Ninh, nếu như nàng không muốn lưu lại Vân gia, ta sẽ nghĩ biện pháp chuộc nàng đi ra."
"Ta có thể chứ?"
Lý Doãn Ninh nhìn về phía đôi mắt Trịnh Dịch sáng lên một cái, thoáng qua yên lặng, giống như ngọn lửa vừa dấy lên trong đêm tối đảo mắt bị gió thổi tắt.
Vân Dịch khó nói chuyện như vậy, hắn nguyện ý buông tha nàng sao?
"Nàng có thể."
Trịnh Dịch dịu dàng cổ vũ nàng. Tiểu công chúa lúc trước ngây ngô, mặc dù hiện tại đang mặc cẩm y hoa phục, tóc mây mỹ lệ, lại trắng bệch khϊếp nhược giống như mất hồn.
Do nguyên nhân nào, lòng hắn biết rõ.
"Ta nhớ ca ca ta rồi." Lý Doãn Ninh cụp mắt đá bậc thang dưới chân, nói khẽ, "Nếu như có thể đi ra ngoài, ta muốn ở cùng một chỗ cùng ca ca ta."
Trịnh Dịch khẽ giật mình.
Hai người chưa giải trừ hôn ước, cái này có tính là một loại cự tuyệt khéo léo không, hắn cũng hiểu rõ khoảng cách giữa bọn họ, không hỏi tới, chỉ đồng ý: "Được."
Hai người tách ra, Lý Doãn Ninh nhìn chăm chăm lên bóng lưng Trịnh Dịch không ngừng đi xa, đi xa, rốt cuộc nhịn không được ôm mặt bật khóc, phò mã mà nàng từ lúc mười ba tuổi đã bắt đầu nhớ thương, không còn nữa rồi.